Khác

Stephanie

Chúng tôi gọi bạn là Steph, cho nó đỡ dài. Steph là một người rất đặc biệt, theo kiểu đặc biệt đến từng moment khi chúng tôi biết bạn ấy. Học bác sĩ ngoại khoa, sống xa gia đình, một gia đình mà chỉ còn có mẹ vì bố mẹ bạn đã li dị. Steph là một người mà nếu bạn gặp tại một meeting nào đó, bạn sẽ dễ dàng bỏ qua bạn ấy vì không có vẻ ngoài nổi trội hay bắt mắt nào. Ăn mặc đơn giản đến mức lủng củng, không mặc váy, và tôi cũng không chắc bạn có phải les hay không, nhưng 80% tôi đồ rằng không phải. Luôn luôn là áo chemise và quần tây, như 1 đứa con trai thực thụ. Nói chuyện cũng không thu hút, và phải rất nhiều thời gian cho bạn nếu bạn cần hiểu nó nói về cái gì, bởi vì tôi gọi Steph là sinh vật sống ở một thời đại nào đó chứ không phải ở đây, vì cách giao tiếp khó hiểu của bạn ấy.

Continue reading “Stephanie”

Khác

Là người Việt Nam

Tôi đọc được bài này vào buổi sáng khi danh sách công việc của tôi không còn gì, cho giai đoạn chuyển giao công việc giữa hai bộ phận.

Tôi mô tả những ngày này là chán chường và cả 1 phần hứng khởi, chủ yếu bởi suy nghĩ của chính mình, hơn là những gì mà công việc đang tạo dựng. Khi bạn có thời gian rảnh, đầu bạn sẽ vẫn tiếp tục suy nghĩ, tôi hay nghĩ về bản thân mình, về cái mà tôi gọi là Tôi là người Việt, về người Việt là gì, và về việc tại sao tôi luôn cảm thấy tôi bị lạc lõng ngay khi tôi ở đây ngay tại nơi tôi sinh ra và lớn lên. Tôi chưa bao giờ lý giải được điều đó, dẫu nó luôn nằm sẵn sàng ở vị trí số 2 trong list các câu hỏi (Số 1 hay bị các câu chuyện khác chèn lên một cách vô ý thức), nghĩa là, nó luôn ở đó. Thậm chí khi nghĩ về việc tôi có sẵn lòng để đi tìm câu trả lời hay không, tôi nghĩ hẳn 90% là tôi chưa sẵn lòng.

Anh Việt viết dễ hiểu, nhà văn hay ở chỗ đó, họ diễn giải suy nghĩ và nhìn cuộc sống thiệt rành mạch, tôi cảm gần hết ý tứ của anh trong bài viết này, và tâm đắc với nó. Ít nhất, tôi cũng sẽ học cách trả lời cho các vấn đề của mình, “Có và Không”

Continue reading “Là người Việt Nam”

Khác

His resignation

When i thought i have seen all about life, i was wrong. Thats when i was much younger and dreaming.

When i was always prepared to see what God brings me, though up and down, and even when being in a bottom of mood level, i still feel thankful to how i feel about life. It’s beautiful.

There was a storm, in an office. For whatsoever i have imagined about it could happen, when it really happened, its unbelievable. People shows layers of their own, the good side, the bad side, the opportunist, the kiss-ass, the empathy, the silent, etc.

When i once was in that position, i can feel the heat and adrenaline every single time, like what they call it “Like a game of throne”, that terms i cant agree more.

 

Khác

Nhảm [22] _ EQ

Rồi thì dần cái cảm giác sợ mỗi khi có cuộc điện thoại gọi tới cũng đến, dù rằng công việc của tôi chả liên quan gì đến trực tiếp chữa bệnh cho ai cả. Nhưng sau đúng 2 năm ở ngành chăm sóc sức khỏe, cái mà tôi luôn tự hỏi rằng vì sao những con người đã theo đuổi nghề nghiệp này họ lại có thái độ như thế, họ kể lể, càm ràm, than thở, v.v và v.v. mỗi khi nói về một vấn đề nào đó. Việc đó khiến tôi nhiều khi phát điên, theo 1 cách rất thực tế, điên đến mức chỉ muốn hét lên để xem cuối cùng họ muốn gì, giải quyết công việc hay chỉ để thở than. Nhưng tôi chưa bao giờ hét, những nỗ lực để giảm nhiệt của tôi đang cạn dần hay sao đó, tôi bắt đầu thấy mệt. Áp huyết của tôi không ổn định, tôi cáu giận, với chính bản thân mình. Tuy vậy, tôi vẫn thích những ngày đến viện, nhưng không biết rõ ràng rằng tôi đang bị sao, hoặc áp lực công việc đang đè lên vai nhiều quá, hoặc do tôi còn quá non hay quá soft, hay emotional quá. Sếp tổng bảo tôi “Em quá emotional đi, điều đó không tốt cho em, nhưng anh biết rồi em sẽ hết, em sẽ trở thành người cứng rắn như chị T, chị M.

Continue reading “Nhảm [22] _ EQ”

Khác

[SEAL] 1st assignment

Screenshot 2017-05-25 19.53.26

Sáng nay tôi dậy rất sớm, nhưng là tự dậy, chứ không phải cần đồng hồ báo thức. Tự dậy, như cách tỉnh táo, mong muốn ngồi dậy, nhìn thấy xung quanh trong thứ ánh sáng đã rõ dần của ngày hè. Tối qua tôi và nhóm vừa làm xong assignment thứ nhất cho trường, dù assignment không quá khó theo kiểu financial trick, nhưng 6 người ở 6 nơi, múi giờ khác nhau, công việc khác nhau, cùng tìm kiếm những giờ phút ngồi lại để bàn bạc, cuối cùng để 1 sản phẩm tôi trình bày khá tươm tất. Học qua mạng rõ ràng không thoải mái như học on-site rồi, trước giờ trình bày, tôi và Ashok test đường truyền với nhau, cười nói hỉ hả khi thấy mọi chuyện tốt đẹp. Thế rồi đến giờ trình bày thì cái tai nghe của tôi nó hỏng, hoặc sao đó, mà tôi phải áp tai vào laptop để nghe thầy nói. Xong phần của tôi, mồ hôi vã ra, tay vẫn còn run lẩy bẩy, nhưng sướng : ))

Continue reading “[SEAL] 1st assignment”

Khác

Nhảm [21] _ Chuyện vụn vặt

1.

Tôi mới nhận ra mình có cảm giác bất thường về mội quan hệ giữa đàn ông và con cái họ. Khó để định nghĩa chính xác, nhưng một cách đơn giản nhất, về cảm xúc, chân thật nhất mà nói, tôi không tin vào tình cảm giữa một người đàn ông và con cái họ.

Hẳn là bất thường.

Tôi hóa ra vẫn luôn tự trấn an mình đó là quan hệ đường hoàng và ngọt lành như giữa phụ nữ và con cái.

Nhưng tôi không thật sự cảm thấy điều đó.

Và bỗng nhiên giữa một hôm mưa như hôm nay, tôi nhận ra, tôi không tin điều đó. Và đó là cái làm tôi cứ khổ sở, hình như vậy.

2.

9/10 người nhìn vào tôi sẽ nói tôi là con người của công việc.

Tối qua ở bữa tiệc, anh D. nhìn tôi một cách rất vui vẻ và bảo rằng “Em cứ lo phát triển nghề nghiệp đi”, ngay khi tôi bảo “Anh có cách nào để em về lại SG ko?”

Ồi Ôi. Sai lầm và sự nhát cáy đã dựng lên cái thứ gì xung quanh tôi thể nhỉ ?