Nhảm [14] _ Helpless empty

Z: You know what, this time, i means, this 6 months, for me is “ridiculous”. It’s routine, peaceful, but something inside me isnt like that. Even cant name it out, like… i cant write down what i’m feeling recently as i usually did. Something like, empty. I dont know. I can’t call it out, and its annoying me in some way.

M: Empty? An unfulfilled?

Z: Im feeling something, alot, its just … i cant name it

Continue reading Nhảm [14] _ Helpless empty

Nhảm [13] _ Như một kỳ nghỉ dưỡng

Có lẽ  6 tháng ở đây sẽ có vẻ giống như kỳ nghỉ dài hạn cho mình vậy (?!), môi trường trong lành, hàng ngày đi làm nhìn qua cửa sổ sẽ thấy nguyên cánh đồng xanh mướt mắt. Ngày đầu tháng 3 khi đến thì cả cánh đồng đang phơi trắng, sau mùa đông, ẩm ướt, lạnh lẽo, giữa đồng có những nấm mộ của nhà nào đó nhìn thấy phiêu diêu kinh khủng. Giờ, khi đang vào mùa hè, trời sáng và tối man mát dễ chịu nhưng buổi trưa đã bắt đầu nóng, và sau hơn 1 tháng, những mảng xanh từ lún phún đã lan ra thành cả cánh đồng xanh ngắt. Bắp, hoa màu, v.v…. Sáng 7h đến bệnh viện nếu ngó ra, sẽ thấy cảnh cô chú nông dân nào đó ngồi giữa ruộng, trâu bò con đứng con ngồi thảnh thơi, có con thỉnh thoảng bị lên cơn nhảy tưng tưng như … chó : )), và chó thì rượt đuổi nhau từ gốc này qua gốc nọ. Chiều chiều sẽ thấy tiếp cảnh đoàn người cùng bò, chó cùng nhau ra về, có con còn không chịu về đầu cứ ngoắc qua ngoắc lại nhõng nhẽo để chú bé nọ phải dừng xe đạp đi xuống vuốt vuốt vài cái mới chịu đi tiếp🙂

Nhảm [12] _ PMI team

Thật là đời nhiều việc vui buồn không ngờ, hehe

Mình chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình sẽ đi làm việc ở tỉnh xa như vầy, lâu như vầy, và có 1 team ngon lành như vậy, chưa kể trong 1 ngành lạ lùng như vầy !!! 6 con người từ các nơi tụ về đây, sau mọi việc, đã cùng đồng lòng đồng cam cộng khổ với nhau.

Nhưng mọi chuyện đang là có thật! Thật 100% như khi đang nghĩ về cậu bạn mới thì nó đã đứng trước mặt để bắt tay chia tay, hứa hẹn ngày trở lại!

Sau 1 tháng trải qua up & down với vài chuyện lẻ tẻ, bỗng nhiên giờ này khi mọi cố gắng đã đạt được, tối qua cả team ngồi lại lần đầu tiên cởi mở để nói về mọi việc, để cùng nhìn tới một tương lai ổn định hơn cho cái bệnh viện này cho cả 6 người. Lòng người khó mà dễ, đã có lúc mình tưởng mình sẽ bỏ cuộc để gọi Head Office quay về, vậy mà có một lúc đạt được đồng thuận vào lúc tưởng như khó khăn nhất, bỗng thấy công việc của mình có giá trị quá.

Sau 6 tháng nữa cả team sẽ không biết ai còn ai ở, nhưng ước rằng mọi việc sẽ tốt đẹp hơn.

(*) PMI team: Post Merger Integration team

Blind talk [2]: Perfect stranger

Z: Bạn có muốn nói chuyện luôn chưa?

P: Mình muốn. Hôm qua tới hôm nay mình đọc blog của bạn, mình mới đọc đến phần leo núi ở Malaysia thôi, Mình thích nhất là cách bạn viết về các bữa ăn trưa. Mình đến Alresco rồi mà chỉ ăn pizza, nếu có cơ hội quay lại sẽ ăn những món bạn giới thiệu : ))

Z: : )), ủa mà cho mình hỏi sao bạn lại có hứng thú với blind talk của mình vậy?

P: Đầu tiên mình không quan tâm lắm, nhưng trong đó bạn có giới thiệu về quyển “Quiet” mình thấy thú vị. Và mình mới đọc blog của bạn, rồi tham gia blind talk, vì mình mới tham gia khó thiền tuệ Vipassana về.

Z: Bạn là kiểu người hướng ngoài hay hướng nội hen?

P: Mình là người hướng ngoại, sợ cô đơn, và dễ bị lệ thuộc vào người khác. Nhưng sau nhiều trải nghiệm, mình muốn phải về bên trong của mình. Bạn là người hướng nội à? Continue reading Blind talk [2]: Perfect stranger

Nhảm [11] _ Bệnh viện

Đã vài tháng kể từ ngày tôi chuyển qua công việc mới tại bệnh viện này, tôi luôn háo hức mỗi ngày bước vào nơi làm việc dù mình không làm gì liên quan trực tiếp đến việc chữa trị. Hàng ngày đi giữa các bác sĩ, điều dưỡng, nghe họ nói chuyện với nhau, nhìn thấy bệnh nhân hàng ngày đi ra vào khám bệnh, cảm thấy thật khác lạ so với môi trường trước đây tôi từng làm. Việc đang làm giữa chừng và nghe những việc như “code blue code blue phòng .. lầu…”(*), hay đi giữa những ánh nhìn mệt mỏi của người bệnh, nhìn băng-ca đẩy nhanh một ai đó, tiếng rên rỉ, v.v… giờ đã thành gần như quen thuộc.

Giữa những cuộc họp, à không, mà thường xuyên giữa những cuộc họp, tôi hay lén nhìn bàn tay của bác bác sĩ, đặc biệt các bác sĩ ngoại khoa. Tôi chưa từng bắt tay một vị bác sĩ nào kể từ khi vào đây, nhưng tôi nghĩ nó chắc sẽ mềm lắm. Buồn cười ha. Tôi luôn tự nghĩ về các bàn tay đó khi họ cầm dao mổ, giữa tiếng động của máy thở, máy đo các loại tít tít, họ nhìn thấy mọi thứ dưới làn da của chúng ta, họ mở nó ra, sửa nó lại như một kỹ sư sửa máy, rồi họ nhìn thấy cơn đau đớn, họ nhìn thấy nỗi đau trong mắt bệnh nhân, nếu mọi việc ổn, họ nhìn thấy nụ cười, nếu không ổn, họ nhìn thấy sự mất mát. Hàng ngày hàng ngày! Tôi tự hỏi, họ đã bắt đầu chịu đựng những chuyện đó từ khi nào, và làm sao họ vượt qua được từng đó cảm xúc…

Hay thật🙂

Nhảm [10] _ Tôi hạnh phúc

Hôm nay tôi cảm thấy quá hạnh phúc!

Tôi nhận được email từ 1 người bạn gái lạ, người đầu tiên, người lạ hoàn hảo sau khi bạn đọc Blind Talk của tôi. Háo hức quá trời !!!

Tôi nhận làm tình nguyện cho một dự án nọ, tôi được gặp các bạn học sinh, được nhìn các bạn ấy háo hức tham gia dự án, chọn dự án của tôi làm về LGBT dù tôi chả có khỉ khô kinh nghiệm gì cả : )), tôi chỉ là một người đi học như các em, nhưng trời ơi, nhìn cái nụ cười cái thần sắc tươi tắn ấy, cái băn khoăn khi nói về dự án ấy sao tôi thấy tôi hạnh phúc quá đi thôi.

Và tôi đang sống những ngày tháng như thế🙂

DSC00587