Khác

Năm năm rồi đấy

Mình về nhà sớm, hơi mệt sau một ngày dài chạy từ cuộc họp này sang cuộc họp khác, không phải tất cả các cuộc họp đều hiệu quả, hoặc ít nhất như mình nhớ được. Nhưng mình đã có 1 ngày hiệu quả, theo cách của mình.

Cách của mình, đôi khi rất không đàng hoàng theo cách phải cân bằng chuyện này chuyện nọ, như chuyện ăn uống, mình từ sáng đến chiều về chỉ ăn 1 cái bánh ngọt mẹ cho sáng nay, và 1 ly cafe sữa buổi trưa. Mình không thấy đói, và với mình, nghĩa là điều tốt vì mình không nhớ ra mình có thấy đói hay không. Mình thích cảm giác được làm việc, thích cảm giác được nói ra những suy nghĩ của mình, được nghe những đồng nghiệp cũng say sưa nói thậm chi có khi là nói quá nhiều, nhưng nó tạo ra một cái không khí nồng nhiệt trẻ trung mà mình mong rằng nó không kết thúc quá nhanh. Khi làm việc với những người trẻ, mình vừa tự “sáng” ra cách đây một ngày khi cong đít đạp xe một buổi chiều, mình cần phải luyện tập việc lắng nghe, chứ không phải việc nói. Luyện tập việc lắng nghe dường như khó hơn nhiều việc nói cho tốt, bởi nó đòi hỏi cả 2 kỹ năng, dời cái ego của mình lại chừa chỗ cho những ý kiến khác, mà đôi khi là lặp đi lặp lại, mà đôi khi là những cái mới, là đôi khi là những cái vụng về, và hiểu theo một ngôn ngữ của người khác. Mình đã từng ở vị trí bị người nào đó nói với mình rằng họ không có thời gian để nghe, mình biết nó gây ức chế, nó gây sự mất tự tin, nhiều hơn việc chỉ vài giây để nghe thấy những việc đó.

Mình còn nhiều việc cần phải hoàn thành quá, bởi mình ôm việc, bởi mình ham muốn quá nhiều, mà cuối cùng chưa đâu vào đâu. Thậm chí đôi khi dừng lại mình còn không biết phải bắt đầu làm như thế nào từ cái gì…

Bởi vì năm năm vừa rồi với y tế, vẫn chỉ như bắt đầu !

Còn bao nhiêu thứ để làm, và bao nhiêu thứ để đổi thay…

Me

Khác

Li Edelkoort: Coronavirus tặng chúng ta “trang giấy trắng cho một khởi đầu mới”

li-edelkoort-cornavirus_dezeen_2364_hero_0-1704x959Trong khi hàng trăm các bài báo tiếp tục cập nhật tình hình Covid-19 thì bạn Bút Chì tìm ra 1 article tuyệt đẹp, thẳng thắn một cách nhẹ nhàng, thông minh và tỉnh táo. Ngôn từ của bài viết đẹp đẽ một cách giản dị, và Bút Chì đã giữ nguyên được vẻ đẹp đó qua phần dịch của mình.

Link gốc của bài dịch tại đây

Continue reading “Li Edelkoort: Coronavirus tặng chúng ta “trang giấy trắng cho một khởi đầu mới””

Khác

Nhật ký Covid-19 (Phần 1)

Tôi không nhớ tôi đã có thời gian với SARS năm 2003 như thế nào, hoàn toàn không có 1 chút ấn tượng nào so với những gì tôi đang chứng kiến hàng ngày với Covid-19. Thậm chí, việc được vinh danh là nước đầu tiên khống chế được SARS cũng chưa bao giờ nằm trong trí nhớ của tôi cho đến nhưng ngày Covid-19 ra đời, thì tôi mới biết.

Tôi cảm thấy gì khi xung quanh báo chí, mọi người, khắp mọi nơi đều đang chỉ nói về Covid-19, mọi người nói về nó mà theo tôi, là một sự hiếu kỳ hơn là một cơn sợ hãi. Người sợ hãi duy nhất mà tôi cảm nhận được, ấy mà mẹ tôi, người phụ nữ 66 tuổi ấy qua những thông tin và đang đưa mình vào danh sách rủi ro cao như các thông tin báo chí. Vào những ngày đầu tiên khi Covid đang còn ở Vũ Hán, tôi, cũng như mọi người, theo dõi với một sự hiếu kỳ, rằng việc nắm những con số lây nhiễm càng cập nhật thì càng trendy. Đâu đó việc đó nó thật gần với những cảm giác trước đây khi tôi còn làm IB, phải là người biết tin, nó trở nên ám ảnh với việc bị bỏ lại sau những người khác. Cảm giác thua kém!!!!

Ngay cả khi thông tin 2 bệnh nhân đầu tiên trên chuyến bay bay vào Việt Nam, tôi vẫn chưa cảm nhận được sự sợ hãi là như thế nào. Có lẽ, sự khỏe mạnh về thể chất và tinh thần trong giai đoạn này khiến tôi tỉnh táo hơn, tôi bắt đầu không còn cập nhật các con số lây nhiễm, bởi thực tế việc phòng vệ đơn giản như rửa tay, mang khẩu trang vào dạo gần đây là tránh chỗ đông người đã là 1 công việc thường lệ với tôi, một-người-ghiền-rửa-tay. Tôi lập một album để theo dõi về tình hình Covid-19 ở VIệt Nam, để biết đâu đó 10 năm sau khi một dịch bệnh mới ra đời, tôi sẽ có những so sánh với nhau.