Nhảm [19]_ Hẹn hò Rachmaninoff, thì cứ phải qua tay của Horowitz

Tôi thích Rachmaninoff từ khi còn là sinh viên nhạc viện, nhưng thích bởi lý do rất…vớ vẩn, là vì ngày ấy V.A chọn biểu diễn Rachmaninoff vào 1 lần nọ, còn tôi thì chọn Beethoven. Nhưng cái sự thích của tuổi teen nó là thư mù quáng kinh dị, haha, hễ anh í thích cái gì là mình thích cái này, thậm chí còn không chắc anh í có thích hay không hay do ngẫu nhiên như vậy.

Continue reading “Nhảm [19]_ Hẹn hò Rachmaninoff, thì cứ phải qua tay của Horowitz”

Nhảm [18] _ Hy vọng đồng hành

DSC_4459

 

” Chị ơi, cảm ơn chị hôm qua nói chuyện với em nhiều vậy nhen. Em cứ thấy tiếc vì hôm đó chưa thể cho chị thấy em muốn làm công việc này nhiều như thế nào. Nhưng hôm nay lại cứ kiểu không thể ngừng nghĩ về nó được ấy. Và cứ tự bị hấp dẫn. Có thể em sẽ chưa thể nghĩ được hết những khó khăn trong công việc sẽ làm (nếu được nhận) nhưng đây là công việc đầu tiên mà em có cảm giác “it’s just so right” với em như vậy. Continue reading “Nhảm [18] _ Hy vọng đồng hành”

Nhảm [16]_Một ngày nóng

Farmer

Lại một ngày nóng nữa!

Những lúc như thế này, tôi lại càng làm việc hăng hơn nữa, giữa cái hơi nóng hầm hập của tầng trên cùng, trong căn phòng mới tinh lát đầy gạch bông lên tận tường khiến cho tiếng nói của tôi bị dội khắp căn phòng. Tôi mở hai cửa sổ, quạt lớn nhất, cửa ra vào từ khi tôi đến bệnh viện này, là luôn mở, bởi không phải nó chỉ có nóng quá, mà vì tôi sẵn lòng nghe bất kỳ ai đi ngang qua phòng mình.

Continue reading “Nhảm [16]_Một ngày nóng”

Nhảm [15] _ Sếp mình

Mình có một người sếp, tướng tá thẳng thớm, không cao lắm, chỉ cao hơn mình vài phân, mặt mũi vuông vắn trông già hơn 50 tuổi dù tuổi thật chưa đến 40. Ăn chay trường từ nhỏ, có lẽ vậy mà tính ảnh đằm thiệt đằm, chỉ trừ những lúc ảnh kê mình trước đám đông, còn lại thì đằm thiệt đằm. Mình làm trợ lý cho ảnh được dăm tháng thì Tập đoàn lôi đi Vinh, bảo đi 6 tháng, sếp mình vô thế phải cho con trợ lý lắm lời dữ như quỷ lên đường, thỉnh thoảng có vài lời ngọt ngào “em đi đi, hết 6 tháng rồi về, anh với mọi người chờ”. Mình trong bụng cũng xúc động đôi chút nhưng ngoài lòng vẫn đành lòng nói cho đúng sự thật “Anh nghĩ sao mà em đi rồi còn đường về”

Continue reading “Nhảm [15] _ Sếp mình”

Nhảm [14] _ Helpless empty

Z: You know what, this time, i means, this 6 months, for me is “ridiculous”. It’s routine, peaceful, but something inside me isnt like that. Even cant name it out, like… i cant write down what i’m feeling recently as i usually did. Something like, empty. I dont know. I can’t call it out, and its annoying me in some way.

M: Empty? An unfulfilled?

Z: Im feeling something, alot, its just … i cant name it

Continue reading “Nhảm [14] _ Helpless empty”

Nhảm [13] _ Như một kỳ nghỉ dưỡng

Có lẽ  6 tháng ở đây sẽ có vẻ giống như kỳ nghỉ dài hạn cho mình vậy (?!), môi trường trong lành, hàng ngày đi làm nhìn qua cửa sổ sẽ thấy nguyên cánh đồng xanh mướt mắt. Ngày đầu tháng 3 khi đến thì cả cánh đồng đang phơi trắng, sau mùa đông, ẩm ướt, lạnh lẽo, giữa đồng có những nấm mộ của nhà nào đó nhìn thấy phiêu diêu kinh khủng. Giờ, khi đang vào mùa hè, trời sáng và tối man mát dễ chịu nhưng buổi trưa đã bắt đầu nóng, và sau hơn 1 tháng, những mảng xanh từ lún phún đã lan ra thành cả cánh đồng xanh ngắt. Bắp, hoa màu, v.v…. Sáng 7h đến bệnh viện nếu ngó ra, sẽ thấy cảnh cô chú nông dân nào đó ngồi giữa ruộng, trâu bò con đứng con ngồi thảnh thơi, có con thỉnh thoảng bị lên cơn nhảy tưng tưng như … chó : )), và chó thì rượt đuổi nhau từ gốc này qua gốc nọ. Chiều chiều sẽ thấy tiếp cảnh đoàn người cùng bò, chó cùng nhau ra về, có con còn không chịu về đầu cứ ngoắc qua ngoắc lại nhõng nhẽo để chú bé nọ phải dừng xe đạp đi xuống vuốt vuốt vài cái mới chịu đi tiếp🙂